WE LOVE VANDON !!!


 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
» Họp lớp tại Đầm Sen 21.07.12
Mon Jul 23, 2012 8:12 pm by admin

» [Download] Date Warp - Gal game dành cho các bạn gái =]]
Sun Jul 15, 2012 4:43 am by shikan

» Charles (Poreotics) W.O.D
Tue Jun 26, 2012 6:00 am by admin

» Matt Nguyen (Dumbo, Poreotics) W.O.D
Sun Jun 10, 2012 7:42 am by HLH_Eminem

» Jet Li (Poreotics) W.O.D
Sun Jun 10, 2012 7:38 am by HLH_Eminem

» PoreoticS- Xem ung ho
Sun Jun 10, 2012 7:34 am by HLH_Eminem

» Phút giây ngày ấy
Thu Jun 07, 2012 7:28 pm by admin

» Clip buổi họp mặt cựu Học Sinh Vân Đồn 20 11 2010
Thu Jun 07, 2012 7:25 pm by admin

» [Giới thiệu] Lớp 10a11-Trưng Vương
Thu Dec 01, 2011 1:11 am by admin

November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum


Share | 
 

 I wish you enough

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 229
Join date : 13/01/2011
Age : 21
Đến từ : Bảo Lộc

Bài gửiTiêu đề: I wish you enough   Tue Aug 02, 2011 10:17 am

"I wish you enough!"©
By Bob Perks
Contact Bob
I never really thought that I'd spend as much time in airports as I do. I don't know why. I always wanted to be famous and that would mean lots of travel. But I'm not famous, yet I do see more than my share of airports.

I love them and I hate them. I love them because of the people I get to watch. But they are also the same reason why I hate airports. It all comes down to "hello" and "goodbye."I must have mentioned this a few times while writing my stories for you.

I have great difficulties with saying goodbye. Even as I write this I am experiencing that pounding sensation in my heart. If I am watching such a scene in a movie I am affected so much that I need to sit up and take a few deep breaths. So when faced with a challenge in my life I have been known to go to our local airport and watch people say goodbye. I figure nothing that is happening to me at the time could be as bad as having to say goodbye.

Watching people cling to each other, crying, and holding each other in that last embrace makes me appreciate what I have even more. Seeing them finally pull apart, extending their arms until the tips of their fingers are the last to let go, is an image that stays forefront in my mind throughout the day.

On one of my recent business trips, when I arrived at the counter to check in, the woman said, "How are you today?" I replied, "I am missing my wife already and I haven't even said goodbye."

She then looked at my ticket and began to ask, "How long will you...Oh, my God. You will only be gone three days!" We all laughed. My problem was I still had to say goodbye.

But I learn from goodbye moments, too.

Recently I overheard a father and daughter in their last moments together. They had announced her departure and standing near the security gate, they hugged and he said, "I love you. I wish you enough." She in turn said, "Daddy, our life together has been more than enough. Your love is all I ever needed. I wish you enough, too, Daddy."

They kissed and she left. He walked over toward the window where I was seated. Standing there I could see he wanted and needed to cry. I tried not to intrude on his privacy, but he welcomed me in by asking, "Did you ever say goodbye to someone knowing it would be forever?"

"Yes, I have," I replied. Saying that brought back memories I had of expressing my love and appreciation for all my Dad had done for me. Recognizing that his days were limited, I took the time to tell him face to face how much he meant to me.

So I knew what this man experiencing.

"Forgive me for asking, but why is this a forever goodbye?" I asked.

"I am old and she lives much too far away. I have challenges ahead and the reality is, the next trip back would be for my funeral," he said.

"When you were saying goodbye I heard you say, "I wish you enough." May I ask what that means?"

He began to smile. "That's a wish that has been handed down from other generations. My parents used to say it to everyone." He paused for a moment and looking up as if trying to remember it in detail, he smiled even more."When we said 'I wish you enough,' we were wanting the other person to have a life filled with just enough good things to sustain them," he continued and then turning toward me he shared the following as if he
were reciting it from memory.

"I wish you enough sun to keep your attitude bright.
I wish you enough rain to appreciate the sun more.
I wish you enough happiness to keep your spirit alive.
I wish you enough pain so that the smallest joys in life appear much
bigger.
I wish you enough gain to satisfy your wanting.
I wish you enough loss to appreciate all that you possess.
I wish enough "Hello's" to get you through the final "Goodbye."

He then began to sob and walked away.

My friends, I wish you enough!
by
Bob Perks

Return to Open page

Or Back to "Goodbye" Page
[b]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://welovevd.forumvi.com
admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 229
Join date : 13/01/2011
Age : 21
Đến từ : Bảo Lộc

Bài gửiTiêu đề: Bản dịch : Mong bạn luôn đủ   Tue Aug 02, 2011 10:26 am

Mong bạn luôn đủ!

Tôi thực sự chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trải nhiều thời gian đến vậy ở sân bay như hiện giờ. Tôi không biết lý do tại sao. Tôi luôn mong muốn mình sẽ trở nên nổi tiếng, điều đó cũng đồng nghĩa với việc sẽ được đi lại nhiều nơi. Nhưng tôi không nổi tiếng, tuy nhiên tôi đã hiểu được nhiều điều hơn trong những lần quá cảnh hay xuống các phi trường.

Tôi yêu thích các phi trường và tôi cũng ghét chúng nữa. Tôi yêu chúng là vì những con người mà tôi đã gặp ở đó. Nhưng đây cũng chính là lý do mà tôi ghét chúng. Tóm lại là vì hai chữ "xin chào" và "tạm biệt". Tôi đề cập đến điều này một vài lần trong khi viết những câu chuyện của tôi cho các bạn.

Tôi gặp khó khăn khi phải nói lời tạm biệt. Ngay khi tôi viết ra điều này, tôi cũng trải qua cảm giác xúc động đang đập thình thịch trong tim. Nếu trong một bộ phim mà tôi thấy cảnh tạm biệt nào thì tôi xúc động đến mức phải ngồi xuống ghế và hít thở thật sâu. Và cũng có lúc tôi phải đối mặt với thử thách này trong cuộc sống khi tôi ra phi trường và nhìn mọi người chia tay. Tôi không thể hình dung được điều gì xảy ra trong cuộc đời tôi có thể tồi tệ bằng việc phải nói lời tạm biệt.

Nhìn mọi người cứ bịn rịn, khóc, rồi ôm chặt nhau lần cuối làm tôi cảm thấy yêu quý những gì mình đang có hơn. Thấy họ níu lấy nhau không muốn rời xa, duỗi thẳng cánh tay đến khi những đầu ngón tay cuối cùng không còn chạm vào nhau nữa, hình ảnh ấy cứ lởn quởn trong đầu tôi suốt ngày hôm ấy.

Trong một chuyến công tác gần đây, khi tôi đến ký gửi để ghi tên, người nhân viên hỏi: "Ông cảm thấy thế nào?". Tôi đã đáp rằng: "Tôi rất nhớ vợ tôi và thậm chí tôi chưa nói lời tạm biệt với cô ấy".

Sau đó cô ta nhìn vào tấm vé của tôi và hỏi, "Ông sẽ đi bao lâu.... Ồ, Chúa ơi. Ông chỉ đi xa có ba ngày thôi!". Chúng tôi cùng cười lớn. Vấn đề ở đây là tôi vẫn phải nói lời tạm biệt.

Nhưng tôi đã học được nhiều từ những giây phút chia tay.

Mới đây, tôi đã nghe lỏm được câu chuyện giữa hai cha con trong những giây phút cuối cùng bên nhau. Loa thông báo chuyến bay của cô con gái sắp khởi hành và họ đứng gần cổng an ninh, ôm lấy nhau và người cha nói: "Cha yêu con. Và cha mong rằng con sẽ luôn đủ." Cô gái ấy nói lại rằng: "Cha ơi, cuộc sống cùng nhau của chúng ta còn hơn cả đủ. Tình yêu thương mà cha dành cho con là tất cả những gì con cần trong đời. Con cũng mong sao cha luôn đủ.".

Họ hôn nhau và cô gái lên đường. Người đàn ông đi về phía cửa sổ nơi tôi đang ngồi. Tôi có thể thấy được rằng ông ta muốn, và cần được khóc. Tôi cố gắng không xen vào chuyện riêng của ông, nhưng ông đã ân cần bắt chuyện với tôi: "Ông có bao giờ phải nói lời tạm biệt với ai đó mà biết rằng đó là lần chia tay mãi mãi không?".

"Vâng, tôi đã từng", tôi trả lời người đàn ông. Điều này làm tôi nhớ lại kỉ niệm mà tôi đã bày tỏ tình yêu và sự biết ơn của mình đối với người cha thân yêu. Nhận thấy rằng những ngày còn lại của ông không còn nhiều nữa, tôi đã đứng đối diện ông và nói rằng ông có ý nghĩa biết chừng nào với tôi.

Vì vậy mà tôi hiểu được những gì mà người đàn ông đang trải qua.

"Hãy tha lỗi cho tôi vì hỏi điều này, nhưng tại sao đây là lời tạm biệt mãi mãi?", tôi nói.

"Tôi đã già và con gái tôi thì sống rất xa. Nhiều thử thách đang đợi tôi phía trước, và sự thực là, chuyến trở về sắp tới của con gái tôi có thể sẽ là vì đám tang của tôi", ông ta trả lời.

"Khi ông và con gái chia tay, tôi nghe nói là "Mong con sẽ luôn đủ". Liệu tôi có thể biết nó có ý nghĩa gì?"

Người đàn ông mỉm cười. "Đó là lời chúc mà đã được truyền từ các thế hệ khác. Cha mẹ tôi đã nói nó với mọi người." Ông ta dừng một hồi và có vẻ như đang lục lọi trong đầu để cố nhớ một điều gì, rồi cười. "Khi chúng tôi nói "Mong bạn luôn đủ", điều ấy nghĩa là chúng tôi muốn người khác có một cuộc sống đủ những điều tốt đẹp để có thể vượt qua những khó khăn", người đàn ông tiếp tục nói và quay sang tôi, chia sẻ cho tôi những dòng dưới đây như thể ông ấy đang kể lại nó bằng trí nhớ của mình.

"Xin bạn đủ ánh nắng mặt trời để giữ cho thái độ luôn trong sáng
Đủ những cơn mưa để biết yêu quý ánh nắng mặt trời
Đủ hạnh phúc để giữ cho tâm hồn luôn vui sống
Đủ những nỗi đau để biết yêu quý những niềm vui nhỏ nhất
Đủ những gì mình muốn để có thể hài lòng
Đủ mất mát để biết yêu hơn những gì mình đang có
Đủ lời chào để có thể vượt qua lời tạm biệt cuối cùng"

Sau đó người đàn ông bắt đầu khóc thổn thức rồi bước đi.

Mong bạn sẽ luôn đủ, những người bạn của tôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://welovevd.forumvi.com
 
I wish you enough
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
WE LOVE VANDON !!! :: -'@'- Trò chuỵên chút chơi -'@'- :: (^^) Vườn ước nguyện (^^)-
Chuyển đến